Bản ghi âm là thước đo trung thực nhất mà người tự học có, vì bạn của tháng trước là người chấm công bằng nhất cho bạn của tháng này.
- Tai không tự nghe ra lỗi của chính mình khi đang nói
- Ghi một đoạn cố định mỗi tháng để so được
- Chấm theo tiêu chí tách bạch, không chấm chung chung
- Giữ lại mọi bản ghi, đừng xoá bản cũ vì thấy dở
Quy trình mỗi tháng
Hai mươi phút mỗi tháng, làm vào cùng một ngày để dễ nhớ.
Chấm theo tiêu chí nào
Đừng chấm hay dở mà tách thành các tiêu chí đếm được: số lần dừng giữa câu, số âm sai lặp lại, số từ nói trong một phút, và câu có lên xuống hay đều đều. Một bản ghi có thể tiến ở tiêu chí này mà lùi ở tiêu chí kia, và chấm chung chung sẽ giấu mất điều đó.
Vì sao nghe lại giọng mình khó chịu
Khi nói, bạn nghe giọng mình qua cả xương sọ nên nó trầm và đầy hơn thực tế. Bản ghi chỉ có phần truyền qua không khí, tức là đúng thứ người khác nghe. Ai cũng gặp phản ứng này và nó nhạt dần sau vài lần.
Sai lầm thường gặp
- Xoá bản ghi cũ vì thấy dở, mất luôn thước đo tiến bộ duy nhất
- Đổi đoạn văn mỗi lần ghi, khiến hai bản không so được
- Chấm bằng cảm giác chung thay vì đếm các tiêu chí cụ thể
Câu hỏi thường gặp
Ghi âm bằng điện thoại có đủ không?
Đủ hoàn toàn, vì bạn so bản của mình với bản của chính mình. Chỉ cần dùng cùng một máy và cùng khoảng cách để hai lần đo tương đương.
Bao lâu thì nghe ra khác biệt?
Thường hai tới ba tháng. So hai bản cách nhau một tuần gần như không thấy gì, còn cách nhau ba tháng thì khác biệt hiện rõ.
Nên chọn đoạn văn khó hay dễ?
Vừa sức, tức là bạn đọc được mà vẫn phải chú ý. Quá dễ thì không lộ lỗi, quá khó thì bạn vấp vì không hiểu chứ không phải vì phát âm.
Có nên nhờ người khác nghe không?
Rất nên nếu tìm được, vì họ nghe ra thứ bạn không nghe ra. Nhưng bản ghi vẫn cần vì nó cho bạn so sánh theo thời gian, thứ một buổi nhận xét không cho được.