Học vì sở thích có lợi thế lớn là bạn không bỏ khi mệt, nhưng nó cũng có rủi ro riêng: một khi biến thành nghĩa vụ thì bạn mất cả sở thích lẫn việc học.
- Lợi thế: không có hạn chót nên không có áp lực
- Rủi ro: áp lực tự tạo làm mất luôn niềm vui
- Đừng áp lịch học của người có mục tiêu nghề nghiệp
- Gắn việc học vào chính thứ khiến bạn bắt đầu
Khác biệt với học vì mục tiêu
Bốn khác biệt này giải thích vì sao không nên áp cùng một cách học cho hai nhóm.
Đo tiến bộ theo thứ bạn thưởng thức được
Nếu bạn học vì thích phim, hãy đo bằng việc xem được bao nhiêu phần không phụ đề. Nếu vì thích sách, đo bằng số trang đọc được không tra từ. Cách đo này gắn với chính lý do bạn bắt đầu, nên nó vừa chính xác vừa tự tạo động lực.
Giữ cho không thành nghĩa vụ
Cho phép mình nghỉ mà không thấy tội lỗi, bỏ những phần bạn không thích nếu chúng không cần cho mục đích của bạn, và ưu tiên nội dung bạn thật sự muốn xem hay đọc. Người học vì sở thích thường đi được rất xa, nhưng chỉ khi họ không tự biến nó thành một môn học ở trường.
Sai lầm thường gặp
- Áp lịch học của người ôn thi vào việc học vì sở thích, rồi mất luôn niềm vui
- Thấy tội lỗi khi nghỉ vài ngày, biến sở thích thành nguồn áp lực
- Học đủ bốn kỹ năng dù chỉ cần đọc để thưởng thức sách
Câu hỏi thường gặp
Học vì sở thích có đi xa được không?
Rất xa, và nhiều người đạt trình độ cao theo cách này. Lợi thế của họ là thời gian tiếp xúc lớn và bền, vì họ làm thứ mình thích chứ không ép mình.
Có cần học đủ bốn kỹ năng không?
Chỉ khi bạn cần. Nếu mục đích là đọc truyện thì dồn vào đọc là hợp lý. Học lệch chỉ là vấn đề khi nó cản mục tiêu của bạn, mà ở đây thì không.
Nghỉ dài rồi quay lại có sao không?
Không sao, và đây chính là lợi thế của việc không có hạn chót. Đừng bắt đầu lại từ đầu, chỉ ôn nhanh rồi đi tiếp từ chỗ đã dừng.
Có nên thi chứng chỉ không?
Không cần trừ khi bạn muốn một mốc để nhìn lại. Nếu việc ôn thi làm mất niềm vui thì cái giá cao hơn giá trị của tờ chứng chỉ với bạn.